từ lúc quen nhau

lúc em còn chưa bước vào ngôi trường này lúc ta vô tình gặp nhau ở một dòng tin nhắn nhỏ trên MXH,rồi lại bất ngờ đến với nhau và chia tay còn để lại trong anh bao hy vọng, anh chưa bao giờ nghĩ sẽ yêu em nhiều như thế ! yêu cứ yêu nhiều hơn mỗi ngày,đến hôm nay chợt nhìn lại anh đã yêu em gần 4 năm rồi ! cũng chẳng biết là đơn phương hay không

anh lan 7 (283)

gần 4 năm biết bao nhiêu chuyện xảy đến anh và em cũng thay đổi,lúc buồn có,vui có và biết bao nhiêu lần tưởng chừng trở về rồi lại cách xa anh cũng không đếm nổi !

anh cứ kiên trì cố gắng thay đổi bản thân để chứng tỏ sẽ là một bờ vai vững chắc dành cho em,anh học cách tự lập,tự nuôi sống bản thân bằng sức lao động của mình.Bên em mỗi khi em vất vả khuya tối làm đồ án,rồi thỉnh thoảng chạy đi chạy lại giúp đỡ em.Có lẽ để yêu một cô nàng kiến trúc không phải chỉ có trái tim mà còn phải có cả sức khỏe và sức chịu đựng vô điều kiện.Anh xem niềm vui của em mỗi lần em được điểm cao bù lại cho những đêm trắng ấy cũng như niềm vui của mình !

từ lúc quen nhau

có lẽ sự cố gắng ấy của anh sẽ được đền đáp bằng những ngày tháng thật vui vẻ và hạnh phúc nếu như anh không ghen tuông một cách mù quáng hay nói cách khác là tin tưởng tuyệt đối vào em…

anh lan 7 (284)

có những thứ người ta gọi là khoảng cách luôn tồn tại giữa chúng ta và anh thì chưa bao giờ lấp đầy được nó cả

em cũng không phải là cô gái xinh nhất anh từng gặp,cũng chưa bao giờ là người quan tâm anh nhất,nhưng em là người anh quan tâm và yêu thương nhất !

có lần em cứ hỏi sao anh lại yêu em ?

anh cũng chẳng biết vì sao nữa chắc vì anh thích thế !

anh muốn hiểu em hơn,muốn cùng em chia sẻ mọi câu chuyện vui buồn lúc anh đi làm trở về căn phòng nhỏ của mình nhưng em thì lại không muốn như vậy ! dần dần những hoài nghi xuất hiện anh trở nên đơn độc,đa nghi và suy diễn tất cả mọi thứ về em … để rồi anh đã hành động như vậy !

anh cũng không thể xin lỗi vì đã quá nhiều lần như thế rồi bản thân anh cũng không biết nên làm gì…

anh hy vọng có duyên ta sẽ còn trở lại !!! ||

 

Leave a Reply